Cho đến khi nào anh biết ơn những gì anh đang có, anh sẽ nhận được những gì anh cầu xin

“Two Simple Words – How the power of Thank You changed my Life”

Tác giả là một luật sư nổi tiếng nhưng vào năm 2007, sự nghiệp đến hồi khánh tận với 2 lần ly dị và người bạn gái đòi dứt khóat trước đêm Giáng Sinh vì ông đặt lòng thương yêu cô ta sau các con ông. Hai ngân hàng ông đã bảo quản hằng triệu mỹ kim trong nhiều năm qua toa rập họp lại thành một và hẹn lần hẹn lựa tiền thù lao của văn phòng ông, sau cùng họ gửi cho ông bằng email với hàng tít lớn tờ nợ 170 ngàn mỹ kim. Sau đó họ nhanh tay chuyển cả ngân khỏan sang tiểu bang khác trước khi ông lập hồ sơ siết nợ. Tiền không thâu được, phải đóng tiền văn phòng, nhân viên, tiền đại học cho hai con vợ trước, tiền nhà vợ sau cùng apartment như chíếc hộp mà ông đang ở. Ông tâm sự với người bạn, sự sa sút khiến ông không để ý sự việc chung quanh ông, có lần ông súyt bị xe đụng vì lơ đễnh băng qua đường, ngay lúc ấy ông chợt ước ao ông bị xe đụng chết có thể sẽ dễ dàng hơn…

Ngày đầu năm, ông một mình lên núi Echo, ông vừa đi tiếng nói trong tâm liên tục phát ra “ Loser”. Ông mãi buồn chán cho hòan cảnh thua thiệt của mình không để ý đường đi, đến một lúc ông cảm thấy mình bị lạc mới hốt hỏang tìm đường trở về trước khi trời tối. Giữa đồi núi mênh mông, trong cơn lúng túng ông nghe tiếng nói phát ra,”Until you learn to be grateful for the things you have, you will not receive the things you want” (Cho đến khi nào anh biết ơn những gì anh đang có, anh sẽ nhận được những gì anh cầu xin”) Ông không biết ai đã nói với ông câu này, ông không làm sao giải thích nỗi, nhưng ông cảm nhận câu nói đó rất quan trọng. Ông ngồi nghĩ mệt và câu nói đó vang trong đầu ông suốt đọan đường trở về nhà và ông nhất quyết từ rày trở đi ông sẽ viết “cảm ơn” gửi đi ít nhất một lần trong ngày.

Hôm sau, ông viết cảm ơn con trai trưởng món quà Giáng Sinh, ông gấp bao thư xong mói biết là ông không có địa chỉ của con, tuy rằng cha con ở cùng tỉnh, cách nhau vài chục dậm. Ông tự hỏi đã bao lâu rồi cha con gần gủi, tâm sự? Càng nghĩ ông càng trách mình, trong thời gian qua vì làm ăn thua thiệt trong đầu chỉ nghĩ tiền sao cho đủ trang trải trong tháng mà ông lơ là với các con, ông chỉ gặp chúng trong những ngày lễ lộc. Ông gọi con trai xin địa chỉ, con ông nói cũng đang định gặp ông và mời ông đi ăn trưa. Ông hẹn con đến quán hamburger ngày xưa cha con thường đến khi chúng còn nhỏ, (không phải ông cố ý gợi lại dĩ vãng, chỉ vì ông không đủ tiền đưa con vào nhà hàng). Sau khi ngồi xuống, đứa con đưa ông phong bì dày cợm, trong đó 40 chục tờ giấy $100 mới tinh. Cậu nói, đây là tiền con vay ba lúc trước, con vừa bán được nhà huê hồng khá cao. Nhờ ba cho con vay tiền cho khóa tu nghiệp nên sự nghiệp con ổn định và thành công. Ông nhìn con rươm rớm nước mắt. Nhờ số tiền đó, ông trang trải nợ nần.

Từ đó ông gởi lời “Cảm Ơn” đến những thân chủ đang nợ ông hoặc không nợ, ông cảm ơn đến những người chung quanh ông. Ông gửi lời cảm ơn đến tứ phương, duy chỉ có một người ông quên đó là ông Robert người cai quản apartments ông đang mướn, mà trong thời gian qua ông đã càm ràm về lò sưỡi không chạy, nước không nóng… Mới đây ông lại gọi ông Robert về cầu tiêu nước chảy không ngừng suốt đêm… Robert không tìm ra nguyên nhân nhưng vẫn cố giải thích với giọng ôn tồn. Với lời giải thích của Robert, ông đã tự sửa chửa. Ông liền viết thơ cảm ơn Robert và xin lỗi những lần cáu kỉnh vô ý thức về cầu tiêu và những thứ vụn vặt khác, nhưng đối với Robert lúc nào cũng cho là quan trọng. Tuần lễ sau, ông thấy bản thông cáo lớn dán trên tường trong hành lang với hàng chữ rất đẹp “Robert đã mãn phần đêm qua” Được biết Robert bị ung thư gan đang mong chờ phẩu thuật ghép gan, mà phẩu thuật không bao giờ đến trong khi Robert đang cố gắng sửa cầu tiêu cho ông vào ngày cuối đời của Robert. Ông hối hận nhưng tự an ủi dù sao ông cũng đã gửi lời biết ơn đến Robert.

Đứa con trai thứ nhì cũng nhớ món nợ của cha và gửi trả $120, tuy không nhiều nhưng ông vui vì thấy các con mình biết giữ chữ tín, ông viết thư cảm ơn con và ngợi khen con thực sự trường thành. Đứa con gái nhỏ từ vợ hai của ông lúc nào cũng tíu tít hớn hở khiến ông vui lây và quên đi những phiên tòa căn thẳng trong ngày khi ông đến đón cô bé từ trường học. Từ đó ông thường viết cho cô bé lời cảm ơn đã mang đến cho ông niềm vui và phấn khởi. Sau này ông tìm thấy những tờ cảm ơn ông viết, cô bé xâu lại thành chuỗi dài.
Ông đã gửi đi hằng ngàn lá thư cảm ơn đến bạn bè, gia đình, những thân chủ nợ ông dần dà trả nợ, tiền cấp dưỡng cho ngượi vợ thứ nhì cũng giảm thấp, tiền bạc thỏai mái hơn. Ông bắt đầu cảm nhận cuộc sống đầy ý nghĩa hơn cho nên ông rất cẩn trọng mỗi khi băng qua đường. Sau cùng, ông có lời nhắn nhủ là “ Hãy viết Cảm Ơn rồi chờ, bạn sẽ thấy”

About thanhmaitoday

Thanh Mai Today Foundation - Quy Khuyen Hoc Thanh Mai
This entry was posted in Vui, Cười, Suy - Ngẫm !. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s